SỐ TỬ VI

Ký ức của tôi về cha không nhiều. Với đầu óc đứa trẻ, thì 12 năm là quá ít để biết về người cha, chưa kể ông chỉ thực sự ở gần gia đình vài năm cuối đời. Chỉ vài điều in đậm trong tâm trí tôi: Tập cho con sống độc lập, ít nói, săn sóc nô đùa với con cái, nhưng rất nghiêm khắc.

Chị em chúng tôi không có thời gian để nghĩ bậy, vì tất cả thời giờ đều dành cho học tập- học chữ được xen kẽ với học đàn. Sách báo phim ảnh được kiểm duyệt kỹ. Không bao giờ để con cái biết gì về những chuyện không vui của người lớn, ông không muốn chúng tôi lớn lên trong sự đố kỵ và ghét bỏ người khác chỉ vì họ đã làm sai với người thân. Thêm vài điều, qua lời kể của mẹ: Quyền uy, nóng tánh, đào hoa và coi tử vi rất giỏi.

Năm tôi 12 tuổi, ông bị bắn chết tại sở làm. Coi tử vi biết mình sẽ chết mà ông không cách gì tránh được. Không muốn chết, nên chết rồi ông vẫn loanh quanh đâu đó quanh nhà. Giữa trưa, chị bếp thấy ông đứng ngoài sân phơi đồ. Ban đêm, em tôi thấy ông ngồi nhìn lên bàn thờ với ánh mắt đọng nước. Thân xác ông chôn ở Mạc Đĩnh Chi xình lên xọp xuống ra sao, mẹ tôi đều biết. “Khi sống, bố con khôn ngoan nên khi chết mới linh thiêng”. Khôn như vậy thì thật là khổ!

Tôi là đứa mơ thấy ông nhiều nhất, không chỉ thời gian đầu mà suốt mấy chục năm liền. Nhiều đến nỗi tôi luôn cảm thấy ông bên cạnh tôi. Đó là nguồn an ủi lớn lao trong suốt quãng đời mờ tối. Mỗi lần thấy ông, là tôi biết mình sắp gặp nạn.

Ông theo tôi, có lẽ vì không yên tâm về tôi. Không biết có phải bắt nguồn từ việc coi tử vi. “Bố nói số tử vi con xấu lắm. Con yếu ớt lại hay bịnh hoạn. Chồng nghèo rớt mồng tơi. Tiền bạc như thùng lủng đáy. Khóc con chứ không phải con khóc mình. Lại còn chết đường chết xá; nếu không chết trôi, thì cũng chẳng toàn thây”. Nói chung, từ lúc đẻ ra cho đến lúc chết, không có gì để hồ hỡi.

Tôi chẳng tin số tử vi. Nói đúng hơn, không thể chấp nhận thứ tử vi đầy xui xẻo đó. Nhưng không tin cũng không được. Đã có nhiều chuyện xảy ra. Cái chết định trước của bố và cuộc đời thăng trầm, bịnh hoạn của tôi. Tôi đã bỏ ra thời gian dài để suy ngẫm, tìm kiếm...Có lẽ khi chấm số, ông đã bỏ sót một vì sao giải hạn nào đó.

Và tôi đến với Phật pháp không chỉ để hết khổ, mà còn để tìm xem do đâu lại có các vì sao quyết định vận mạng con người một cách tàn nhẫn như thế. Và tôi đã tìm ra điều muốn tìm.

Số tử vi ai cũng có 12 cung, loanh quanh trong mấy thứ: danh vọng, tiền tài, gia đình, bịnh hoạn, nạn tai và chết chóc. Trong đó, có cung phúc đức cho biết về phước báu, cùng nạn tai của dòng họ. Nó có đặc tính chi phối 11 cung còn lại, nghĩa là những cung khác đỡ xấu nếu cung phúc đức tốt. Cung phúc đức xấu mà các cung khác tốt, thì cái tốt bị giảm đi.

Điều tôi tìm ra không phải nằm ở các vì sao, mà là từ đâu có các vì sao ấy. Tử vi của mình bị chi phối bởi chính nghiệp lực của mình. NGHIỆP LỰC là lực của thói quen. Chử 'tánh nết' dùng để chỉ việc này: tánh nó ưa uống rượu, tánh nó nóng v.v… Thói quen nào mạnh, tự nó có lực đưa đến hoàn cảnh xấu hay tốt. Nghĩa là, thứ gì được lập lui lập tới hoài, thì sẽ có lực dẫn mình tới cái quả của nó.

Trên thế giới hiện nay, có những kẻ giết người hàng loạt mà không rõ nguyên nhân, bị ghép là loạn thần kinh. Cái quả họ phải gặt là tù tội hay tử hình. Thói quen bố thí có lực khiến mình thích bố thí, cho ra rất dễ. Cái quả là giàu sang. Đều là từ nghiệp lực của mỗi người.

Tử vi chứa đựng cái nhân kiếp trước và cái quả kiếp này, cũng như cái nhân hiện tại và cái quả tương lai, trong đó có cả định nghiệp và bất định nghiệp, được biểu hiện qua các vì sao- tương tự như các chủng tử chứa trong tàng thức. Chúng sẽ phát tán hay hiện hình tùy theo chủng nghiệp đã gieo trước đây, cộng với điều kiện nhân sinh trong hiện tại.

Điều này lý giải vì sao một cặp song sinh lại có hai cuộc đời khác nhau. Một đứa đâm đầu vào xe, chết tại Mỹ khi vừa 19 tuổi. Một đứa vẫn sống, làm từ thiện ở một trại mồ côi tại Việt Nam. Nhân giống nhau nhưng duyên khác nhau, cho nên quả khác nhau. Nghĩa là cùng có NGHIỆP NHÂN như nhau, nhưng DUYÊN khác nhau- là đời sống xa hoa ở Mỹ và làm việc thiện trong trại mồ côi. Cho quả khác nhau là đứa thì sống yên bình, đứa thì chết khá kinh sợ. Mọi thứ do NHÂN DUYÊN chi phối.

Vì không thấy được mối liên hệ giữa các vì sao với tâm thiện ác nơi mình, mà cứ tưởng tử vi quyết định được vận mệnh con người. Thay vì sửa thói xấu, mình lại tìm cách "cúng sao giải hạn", không thì nhắm mắt thuận theo là số tử vi. Cúng đến bạc đầu cũng không giải nổi điều xấu khi mình vẫn ung dung sống trong cái ác.

Con người là tập hợp của những nghiệp xấu và tốt, có cái thuộc về thói quen, có cái không phải là thói quen. Từ đó, hạnh phúc và đau khổ xen kẽ nhau. Trong tử vi, vừa có loại sao mang tính cố định, vừa có loại sao mang tính bất định. Gọi là bất định khi trong cung Thân, Mệnh có loại sao phúc đức hoặc giải hạn.

Chúng có thể thay đổi tốt xấu, tùy vào phúc đức hiện thời của mình. Do đó, tử vi chỉ có giá trị đối với 2 hạng người:

1. Bị định nghiệp chi phối.

2. Buông xuôi theo bản năng, không làm chủ bản thân.

Tu là cách tập làm chủ bản thân (thân tâm) chứ không phải đến chùa lạy Phật, tụng sám hối rồi thôi. Những việc đó có tác dụng ít nhiều, nhưng không đủ. Làm chủ được thân tâm mới mong chuyễn đổi được các thói quen xấu, là cái nhân đưa đến quả xấu trong hiện tại và tương lai.

Tự chủ được mới đủ sáng suốt, bình thản với các định nghiệp, không sợ hãi nữa. Dù định nghiệp có đau đớn và khổ não bao nhiêu, song bình thản thì cam chịu được. Ví dụ: Tổ Sư Tử cho đầu (bị chém), ngài Bạch Ẩn (chịu oan) nuôi con thơ. Người tu Phật có khi còn cần cái xấu để trắc nghiệm công phu là đằng khác.

Tìm được cội nguồn rồi, tử vi không còn giá trị với tôi nữa. Nghĩa lý gì khi mọi thứ có thể thay đổi bằng việc làm phúc thiện, tu tập hàng ngày? Nghĩa lý gì khi đã vướng phải một loại định nghiệp? Vả lại, mấy người đời nay có thể xem được tử vi giỏi như bố tôi không?

Song người đời lại hay dễ tin. Tin rồi làm theo, nên chuyện đáng nhẽ không lại trở thành có.

Có chuyện cái quạt để giễu cho cái tính cả tin vào thầy bà bói toán. Thầy bói nói, “Hôm nay, cái quạt quý của ông sẽ rách”. Cả ngày, anh không làm gì hết, chỉ ngồi canh cái quạt. Đến giờ đi ăn giỗ, vợ nhắc mấy anh cũng không nghe. Vợ tức khí, giựt cái quạt xé phăng. Anh vỗ tay khen thầy bói nói đúng. Chuyện này nhắc nhở mình phải coi lại cái 'số mệnh bất di bất dịch' mấy ông thầy gắn cho. Đừng nhắm mắt tin mù quáng mà làm việc trái nhân nghĩa hay bỏ bê bổn phận. Bê trễ trách nhiệm, vô đạo đức mới chính là cái nhân khiến quả xấu xảy ra, chứ không phải lời thầy bói quyết định.

Thế giới này là do Duyên khởi. Duyên thay đổi thì quả sẽ thay đổi. Sao mình không vin vào duyên, hầu thay đổi số mệnh của mình? Cứ sống thiện và làm thiện không ngừng. Hết sức có thể mà giúp cho người khác. Đừng vì tham dục, ái ngã mà làm khổ người. Tập tỉnh thức và tập thương yêu. Sống vậy, tai họa tự nó sẽ thay đổi. Tai họa nào không thể thay đổi, thì mình cũng đủ năng lực bình thản mà nhận lãnh. Vậy là tự gắn 'sao giải hạn' vào cung Mệnh của lá số tử vi rồi. Người xưa nói “Tướng bất cập số. Số bất cập đức”. ĐỨC mới quyết định mọi thứ.

Sau khi phát tâm tu hành được một năm, tôi mơ thấy bố đến từ giả để đi đầu thai. Thường lệ trong giấc mơ, ông lái xe đưa tôi đi chỗ này chỗ khác. Lần đó, tôi đòi cầm lái, ông yên lặng trầm ngâm, vẫn còn chút do dự, rồi trao tay lái cho tôi. Ba ngày sau, tôi lại mơ lần nữa, “Thôi, bố đi đầu thai đây". Từ đó đến nay, tôi không bao giờ mơ thấy lại ông.

Giấc mơ khiến tôi hiểu rằng: Bản thân người chết nếu không thể dứt bỏ sự luyến ái với gia đình, dù có cầu bao nhiêu họ cũng khó siêu thoát. Người con hiếu hạnh, muốn cha mẹ có cảnh giới tốt, thì ngoài việc 'cúng dường hồi hướng', bản thân mình phải khiến cha mẹ yên lòng thì họ mới thanh thản ra đi.

Chân Hiền Tâm

Share on Google Plus

Quản trị viên Construction Engineer PVC

Chào bạn, nếu có thắc mắc hoặc góp ý nào xin để lại nhận xét bên dưới. Mọi nhận xét của bạn đều rất quan trọng đối với chúng tôi. Sẽ rất vui nếu bạn viết nó bằng tiếng việt có dấu.
    Blogger Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Sài Gòn - Việt Nam