Sáng dậy sớm cho con bú, mở phây ra nổ cả inbox, hàng loạt Mẹ bỉm kèm các anh em sắp cưới vợ nhắn tôi, liệu nên thế nào cho hôn nhân!?
trả lời nhanh, thì Nghiệp ai nấy trả, đó là nghiệp lực, kiếp này phải 2 chồng hay 3 vợ thì nó sẽ trình tự như thế. Một là vui vẻ chấp nhận hay là bạn chống đối lại đến kiệt quệ. Chuyển nghiệp được nhưng cũng phải đủ duyên.
Có rất nhiều cặp vợ chồng sống với nhau đến cuối đời, đó là duyên nợ họ dài. Nhiều lúc muốn bỏ lắm mà không được, chứ chưa chắc họ đã hay hơn bạn. Bạn tinh tế hơn, thương chồng hơn, nhưng nếu các điều kiện khác (trợ duyên) không đủ thì cũng bay màu.
còn trả lời sâu hơn thì thế này,
tình yêu vợ chồng tạm chia làm 2 loại:
một loại, là như tình yêu mẫu tử (vì người), mẹ yêu con, dành điều tốt nhất cho con, dù một ngày con KHÔNG ở chung với Mẹ nữa. Tôi hay gọi là tình yêu ‘vị tha’.
loại hai, cũng là tình yêu mẫu tử (mà vì mình), mẹ yêu con, dành điều tốt nhất cho con, nhưng cuộc đời con phải theo ý của mẹ. Cụ thể, con phải làm được cái A, đạt cái B thì mẹ mới hạnh phúc được. Tôi gọi là tình yêu vị kỷ, hay tình yêu trên nền tảng ‘trao đổi’. Tôi cho bạn cái A thì bạn cho tôi lại cái B.
chuyện ông Bill ly dị vợ, chỉ là hình tướng bên ngoài thôi, anh em đừng chấp vào làm gì. Đôi lúc chẳng liên quan gì đến chuyện hết yêu cả. Rất có khả năng, tình yêu của họ thuộc nhóm 1 trên, ‘tình yêu vị tha’ kèm thêm hết duyên, thế là hoan hỷ chúc phúc cho nhau, miễn là đối phương được sống, được làm điều họ thấy hạnh phúc, dù họ KHÔNG ở bên cạnh mình nữa.
Để hai vợ chồng sống trọn đời hay không thì gồm 2 điều kiện chính:
1. có duyên nợ dai dẳng hay không. Ngay chính họ hàng tôi, tận 2 cặp vợ chồng ngủ riêng hơn 20 năm rồi, nhưng vì con nên họ vẫn chung một nhà.
2. mình yêu là vì người ta, hay chỉ là sự trao đổi. Đối phương phải trở thành hình mẫu nào đó thì mình mới yêu; đối phương phải làm cái gì đúng ý mình thì mình mới yêu. đó là ‘yêu mình’, nếu ai đáp ứng được những cái mình muốn thì mình sẽ chuyển đối tượng.
Hôn nhân, với tôi, chỉ là ‘cái tên gọi’ thôi, có sự ràng buộc về mặt xã hội, để anh em bớt loạn bớt chạy lung tung. Sự thật, bản chất hôn nhân là một lớp học, vợ chồng sẽ học từng bài học của mỗi người thông qua cuộc sống gia đình.
Học xong chương đó rồi, có thể hai người sẽ tiếp tục ở với nhau nếu còn chung hướng đi hay chung tư tưởng; còn không thì hoan hỷ chúc phúc nhau mà thôi. Có thể học tiếp bài học hôn nhân với người khác, nếu vẫn chưa học xong.
Nên đừng bi quan về hôn nhân quá, mà cũng đừng quá lạc quan, nếu ae xem vợ chồng như người bạn học chung, trả nợ chung thì cơ bản mọi sự kỳ vọng hay ảo tưởng về hôn nhân sẽ bớt đi rất nhiều.
Sự kỳ vọng càng thấp thì ae càng dễ hạnh phúc khi mọi thứ không diễn ra theo đúng ý anh em.
Bớt chấp đi, yêu thôi, yêu người ta đấy, yêu mình ít thôi. Còn câu chuyện, nếu không yêu được bản thân mình thì sao yêu được người khác thì tôi biên ở bài khác.
Cheers
Bác 7B
(Bổ sung: một số chuyên gia phân tích tài chính, bảo Bác Bill ly dị để trốn thuế. Có 'khả năng' đó nhưng tôi nghĩ không cần thiết làm vậy. Vì ở tầm Bác Bill, cái ‘danh’ và cái uy tín của Bác nó quan trọng gấp trăm lần so với cái tiền tài vật chất.
Nhất là ở tầm tuổi Bác thì giữ cái danh cho thơm rồi hạ cánh game đời cho viên mãn. Còn danh thì kiếm tiền lại dư sức, còn mất danh thì bao nhiêu tiền cũng khó mua lại được. Nên đôi lúc ly dị đơn thuần chỉ là hết duyên thôi.)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét