"Em ơi em ơi em đâu rồi. Mụ-piaaa đề tên em đó sao?"

Sáng nay anh có chút thời gian ngồi xem clip luỵ tình, đại ý có quý anh quỳ giữa đường cầm bảng để cầu xin người yêu cũ tha thứ. Trong khi các chị từng trải thấy mấy thằng này thì lập tức xách cái lầm chạy 500 mét không dám quay đầu thì các cháu gái teen teen mới ráo máo đầu tranh nhau xin vía có người yêu thương mình như thế.

Nghe kỹ đây, luỵ tình không phải là một trạng thái lãng mạn, nó là một hạng bệnh lý xã hội. Lãng mạn là người lớn dặn người lớn: “Nếu phải dừng thì dừng tử tế. Nếu phải đi thì đi nhẹ nhàng". Còn luỵ tình là bước ra khỏi phòng nhưng đóng cửa rầm rầm, khóc lóc ầm ĩ để đám đông đến xem như xem gà lôi trắng. Luỵ tình là biến mình thành trò tiêu khiển cho đám đông rồi trách đời bạc ác. 

Các em gái phải nhớ lời Anh Ba, thứ đáng sợ nhất trong tình cảm không phải là hết yêu, mà là gặp phải loại đàn ông không biết dừng. Một thằng dám bỏ sĩ diện giữa phố thì chắc chắn cũng sẽ biết đập cửa nhà em giữa khuya bằng tay trái và tay phải cầm theo tang vật tương lai. Một gã đem tự trọng ra làm trò diễn thì cũng sẽ đem cả cuộc đời em ra sắp rất gọn vào thùng xốp.

Cho nên, nếu anh được khuyên thì cô gái trong vụ này chạy ngay đi. Đời không có vai nữ chính nào để biến dữ thành lành. Đừng dại mà cảm hóa “thằng điêz tình”, bởi vì tình yêu không bao giờ đến từ sự thương hại. Yêu một người biết giữ giới hạn thì an toàn, còn gắn đời với một kẻ luỵ tình thì chẳng khác gì đánh đu với tinh.

Khi không có gì trong tay thì không gì chúng nó không dám làm. Đàn ông thật sự giữ em bằng bàn tay vững chãi, chứ không phải bằng cái đầu gối bị chai.

Đàn ông mà không giỏi kiếm tiền nó sẽ rất giỏi kiếm chuyện. Đừng cãi Anh Ba.

Nguyen Khanh (Anh Ba Sài Gòn)

Share on Google Plus

Quản trị viên Construction Engineer PVC

Chào bạn, nếu có thắc mắc hoặc góp ý nào xin để lại nhận xét bên dưới. Mọi nhận xét của bạn đều rất quan trọng đối với chúng tôi. Sẽ rất vui nếu bạn viết nó bằng tiếng việt có dấu.
    Blogger Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Sài Gòn - Việt Nam